Câu chuyện cảm động về ông nội tôi

Câu chuyện cảm động về ông nội tôi

Ông nội tôi

Ông kể về quá khứ của mình, về những lần ngã khụy rồi đứng lên một cách phi thường, với sự bình thản đến lạ lùng làm tôi có phần kinh ngạc. Có thể vì như ông nói “Để cuộc sống dễ dàng hơn thì hãy luôn lạc quan! “, cũng có thể như tôi nghĩ bởi ông đã chạm đến tận cùng của nỗi đau, nên ông nhìn nó một cách bình thản hơn.

Kết quả hình ảnh cho ông tôi

Và tôi nghĩ việc chia sẻ câu chuyện của ông sẽ có thể giúp cho những người ở tận cùng của bất hạnh có thêm nguồn động lực để vượt qua khó khăn và sống tốt hơn. Chỉ cần không buông tay, không dừng bước, cộng thêm một chút cố gắng thì những nghiệt ngã của số phận sẽ không thể đánh gục được ta.

Từ nhỏ, ông nội là người tôi yêu quý nhất. Ông dạy tôi viết chữ đẹp, dạy tôi những bài hát dân ca miền Nam da diết và những trò chơi dân gian mà tôi thường chơi với lũ bạn trong xóm. Tôi vẫn nhơ như in cái hình ảnh mà hàng chiều, cứ mỗi khi đi học về, thì đã thấy ông lúi húi quanh vườn cây nhỏ. Thấy tôi, ông lại nở nụ cười hiền hậu ấm áp. Ông và tôi hợp nhau lắm, tôi hay tâm sự với ông rất nhiều chuyện, chuyện hôm nay tôi được học điều gì, các bạn ở lớp ra sao.

Ông tôi tuổi đã cao nhưng vẫn còn khỏe mạnh lắm. Nhiều khi ông cháu tâm sự,  ông cứ nhắc ” Cuộc sống của chúng ta muốn hạnh phúc vui vẻ thì ta phải luôn lạc quan luôn có niềm tin vào cuộc sống”. Trước đây tôi cũng chỉ biết nghe vậy thôi chứ không để tâm lắm. Đến bây giờ tôi mới nhận ra ý nghĩa sâu xa của câu nói ấy.

Hình ảnh có liên quan

Thời gian cứ thế trôi và tôi dần lớn lên, đi học xa nhà nên thời gian dành cho ông cũng không nhiều. Thế rồi ngày mà tôi như khóc ngất đi khi nghe tin ông đột quỵ, nhưng may mắn thoát khỏi lưỡi hái của tử thần. Tuy nhiên ông lại bị liệt một bên chân. Tôi- đứa cháu  được ông yêu quý nhất cũng chỉ chăm ông được vài ngày rồi lại phải lên trường học. Nhìn ông năm đó rồi ông nhìn tôi với ánh mắt  như muốn nói “Ông không sao”, mà lòng tôi đau như thắt lại. Hai hàng nước mắt chảy dài. Còn ông , ông vui vẻ ăn từng muỗng cháo mà tôi bón rồi lại cười nói vui vẻ. Tôi biết là ông đau lắm, chán nản lắm nhưng chắc ông sợ tôi buồn nên vẫn gượng cười.

Tôi cứ liên tục hỏi ông :

-“Ông có đau lắm không ?? Cháu… cháu thương ông lắm… giá như… giá như… ”

-” Ông vẫn sống bên các cháu mà, cháu không được khóc như thế nữa. Chỉ là hiện tại ông chưa thể đi lại bình thường. Nhưng ông sẽ cố gắng tập luyện. Cháu không được bi quan như thế” Ông nói.

Kết quả hình ảnh cho phục hồi chưucs năng

Trời ơi !! ông của tôi, ông đúng là quá lạc quan. Một người đang khỏe mạnh, hoạt bát như ông thế mà giờ…Vậy mà ông vẫn có thể lạc quan đến như vậy. Gạt đi nước mắt sau lời nói của ông tôi khẽ cười và nghĩ trong đầu một số ý tưởng.

“Thôi cháu lên trường học sớm đi. Để ông ở đây bà chăm sóc” cứ mỗi khi tôi muốn chăm ông thì ông lại nói vậy. Vì ông tôi là vậy mà. Thương ông , tôi và mấy chị em có tìm hiểu và mua được máy tập hỗ trợ cho người gặp tai biến để giúp ông nhanh chóng bình phục. Ông cũng vui lắm.

Nhưng ngày  đầu khi mới tập, ông gặp rất nhiều khó khăn có vẻ chân ông đau lắm, nhưng ông vẫn cố gắng tập đều. Sức khỏe ông cũng theo đó mà dần dần tốt lên. Và rồi..ông cũng bước đi được. Trông ông như đứa trẻ học đi vậy, tôi khẽ cười nhìn ông.

Kết quả hình ảnh cho đai việt sport

Nhìn ông và mọi người vui vẻ tôi hạnh phúc rơi cả nước mắt. Tôi ôm trầm lấy ông, rồi nói cảm ơn ông. ” Sao cháu lại cảm ơn ông , ông mới là người cần cảm ơn cháu, cảm ơn cháu đã mua một sản phẩm tốt để ông tập luyện nên ông mới có thể phục hồi được ” ông nói.

Nhưng cháu cũng phải cảm ơn ông vì sự nỗ lực phi thường của ông, cảm ơn ông rất nhiều.

Tôi thấy mình thật may mắn vì tìm được sản phẩm phù hợp cho ông, giúp ông sống vui khỏe và lại có thể chăm sóc vườn cây mà ông yêu thích. Cảm ơn Đại Việt vì đã đem đến một sản phẩm tốt như thế!

You might also like More from author

Leave A Reply

Your email address will not be published.